Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

LỊCH

Gốc > TRANG THƠ >

CÁT BỤI

Hoài Hương

Bạn có biết vì sao mới chào đời ta đã khóc.
Bởi vì đời đầy gai góc lầm than.
Như hoa kia sớm nở tối đã tàn,
Như bèo nước hợp tan trong giây lát.
Đời mấy ai được an vui hạnh phúc?
Mà chỉ là những tủi nhục sầu thương.
Nhìn từ xa.hạnh phúc giống kim cương,
Bước gần lại chỉ là sương lóng lánh.
Hạnh phúc gi? chỉ là hình,là bóng,
Mà nào ai bắt được bóng bao giờ.
Kiếp nhân sinh ai học được chữ ngờ,
Dò người khó hơn cả dò sông biển.
Nhìn trời êm biết đâu mai động biển,
Đời bể dâu bao biến chuyển tang thương.
Mới trôi qua,tóc đã bạc màu sương,
Còn gì nữa, chỉ bộ xương khô héo.
Buồn vui chi cũng là đời bạc bẽo,
Ân tình rồi cũng nhạt nhẽo buồn tênh.
Chẳng còn gì khi mắt nhắm, tay không,
Một nắm đất lạnh lùng trong sương gió.
Một nắm đất đìu hiu từ xanh cỏ,
Cũng uá tàn vàng võ với thời gian.
Chẳng còn gì ngoài mấy mảnh khăn tang,
Rồi cũng lụi, cũng tàn theo năm tháng.
Rồi thời gian cũng đi vào quên lãng.
Một kiếp người,hạt bụi giữa không gian.

Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thi Phương Lan @ 10:09 10/01/2017
Số lượt xem: 348
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

HÌNH ẢNH KỶ NIỆM

CẢNH ĐẸP