Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

LỊCH

Gốc > TRUYỆN NGẮN-TẠP VĂN >

Chữ “thù” trong truyện Kim Dung

Thập niên 1970 khi xây dựng phim kiếm hiệp hoặc  truyện kiếm hiệp, đại đa số tác giả đều dựa trên chữ “thù”. Thường thì nhân vật  chính là một đứa bé cả nhà bị thảm sát hoặc cha mẹ bị giết, lớn lên bôn tẩu  giang hồ đầy cạm bẫy, tầm sư học võ, tầm thù rửa hận; hoặc nhân vật chính là một  nông dân chất phác, một thư sinh nho nhã rơi vào cạm bẫy kẻ thù, vợ con bị giết  chết; nhân vật chính có trách nhiệm phanh phui vụ án, vạch mặt kẻ thù và sau  cùng là tiêu diệt kẻ thù để rửa hận. Mở đầu cũng là một chữ “thù” và kết thúc  cũng là một chữ “thù”. Ngay cả ngày nay công thức đó vẫn còn được xem là khuôn  thước cho một số tác giả khi xây dựng truyện kiếm hiệp.

ádf

Từ ngàn xưa, việc báo thù rửa hận đối với người  Trung Quốc cực kỳ quan trọng. Có thể được xem là căn bản trên mọi căn bản. Một  người có thể bỏ phí cả một cuộc đời hoặc tiêu tốn cả gia sản chỉ nhằm mục đích  để trả thù.

Huyết trái huyết hoàn” (nợ máu trả máu),  “làm người có thù mà không trả thì trời tru đất diệt” hoặc “quân tử trả  thù mười năm chưa muộn”...

Đừng nói chi đến người Trung Quốc, ngay cả đến  người Tây phương cũng đặt chữ “thù” lên hàng đầu đến nỗi Hitler phải viết trong  quyển “Cuộc đời chiến đấu của tôi” câu: “Kẻ nào không dám thọc con  dao vào tim kẻ thù thì kẻ đó không có khả năng lãnh đạo một dân  tộc”.

Nhưng chữ “thù” trong truyện Kim Dung lại  được xây dựng trên một căn bản khác. Đó là “không trả thù”. Vào những  thập niên 70, 80 thế kỹ hai mươi, phát triển truyện dựa trên suy nghĩ mới mẻ này  là một bước đột phá so với các khuôn thước cũ.

Trong truyện Cô gái Đồ Long, Cha  mẹ Trương Vô Kỵ bị lục đại phái truy bức đến nỗi phải tự vẫn nhưng lớn lên Vô Kỵ  đã không trả thù lục đại phái mà trái lại còn tìm cách hóa giải mối thù của lục  đại phái và Minh giáo, tìm cách giải cứu người của lục đại phái khi bị quân Mông  Cổ giam giữ ở Vạn An tự.

Description: <a href=http://2.bp.blogspot.com/-w-PX91HiDL4/Tcwbn-fReKI/AAAAAAAALtM/TTBtpKp14qI/s640/1293355664-HA-TRAC-NGON--2-.jpg" />

Dương Khang (cha Dương Quá) bị Hoàng Dung giết  chết, bái sư Toàn Chân giáo thì bị Toàn Chân giáo trù dập, Hoàng Dung không chịu  dạy võ công vì sợ bị Dương Qua trả thù, lại bị Quách Phù chém cụt tay nhưng đến  khi Dương Qua võ nghệ tinh thâm thì vẫn không trả thù Quách Phù và Toàn Chân  giáo trái lại còn giúp Toàn Chân giáo đối phó với quân Mông Cổ.

Trương Vô Kỵ với tuyệt kỹ võ công như Cửu Dương  thần công, Càn Khôn Đại Nã Di, bản thân lại là đương kim Giáo chủ Minh giáo thì  dư sức làm một cuộc trả thù lục đại phái hay chí ít cũng có thể tạo thành một  cuộc “gió tanh mua máu” nhưng Vô Kỵ lại không làm như thế.

Dương Qua sau khi học được Độc Cô cửu kiếm và  Ngọc Nữ tâm kinh tuy ngang ngửa với Quách Tỉnh nhưng vẫn có thể trả thù Quách  Phù và Toàn Chân giáo nhưng Dương Qua vẫn không trả thù.

Dương Quá

Nhân vật chính trong truyện Kim Dung không báo thù  rửa hận không phải vì không có khả năng hoặc tính tình nhu nhược không có ý chí  báo thù mà bởi vì đơn giản là họ không muốn trả thù. Đó là ý nghĩa câu của  Trương Vô Kỵ nói với Trương Tam Phong ngay khi còn là một đứa bé: “Cháu không  muốn báo thù, cháu không muốn báo thù, cháu chỉ muốn cha mẹ cháu sống lại  thôi....” và lớn lên Vô Kỵ cũng nói với người của lục đại phái: “Giết chết quý  vị rồi cha mẹ tôi có sống lại được đâu”. Trái lại có những nhân vật vì chữ “thù”  mà tạo ra biết bao nhiêu bi kịch.

alt

Bi kịch cho chính bản thân mình và cho cả người  thân của mình. Tiêu Phong vì trả thù mà gây ra cái chết của A Châu. Tiêu Viễn  Sơn vì muốn trả thù mà phí mất mấy chục năm trời nằm ẩn phục trong chùa Thiếu  Lâm, gây nhiều ngộ nhận cho Tiêu Phong (giết Huyền Khổ, Đàm công, Đàm bà) rốt  cuộc được nhà sư già thức tỉnh, ông đã ngộ ra rằng công cuộc báo thù chỉ tạo ra  một trường kiếp oan oan tương báo không bao giờ dứt nên cuối cùng đã xuất gia  đầu Phật. Lâm Bình Chi vì muốn báo thù Dư Thương Hải đã huyết tẩy Phước Oai tiêu  cục mà tìm mọi cách để được vào làm môn đồ của Hoa Sơn phái và học Tịch Tà kiếm  phổ. Nhưng sau khi trả được thù thì kết cục của Lâm Bình Chi cũng rất là bi  thảm. Tạ Tốn vì muốn báo thù Thành Khôn nên đã giết rất nhiều cao thủ võ lâm  (nhằm làm cho Thành Khôn xuất đầu lộ diện), tạo nên nhiều oan kiếp. Sau khi giết  được Thành Khôn, Tạ Tố tự phế võ công và tự nguyện để cho các môn phái bang hội  nào có người thân bị chết trong tay Tạ Tốn đến trả thù. Nhưng những người này  cũng không trả thù Tạ Tốn bởi vì bấy giờ Tạ Tốn chỉ là một ông già mù mất hết võ  công.

alt

Mỗi một bãi nước bọt phun vào người Tạ Tốn là một  hình thức trả thù hết sức mới mẻ của Kim Dung.

Với một góc độ nhìn về chữ “thù” tương đối mới  phải chăng Kim Dung muốn dẫn dắt độc giả đến gần với quan điểm từ bi hỷ xả trong  tư tưởng nhà Phật: oan oan tương báo biết bao giờ mới dứt, khổ hải vô biên quay  đầu là bờ.

alt

 


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thi Phương Lan @ 21:38 03/11/2012
Số lượt xem: 1891
Số lượt thích: 0 người
Avatar

20/11 thật vui nhé chị

Avatar

Bài này  hay quá  em xin mang về nha chị

Avatar

Cảm ơn T.Hằng và các thầy cô ghé thăm.(em thích gì trong trang MHT cứ lấy về TH nhé).

www.loogix.com. Animated gif
Avatar
Thế là ngày 20-11 gần đến rồi! Ngày Lễ cả nước ghi nhận công lao to lớn, quý báu của Thầy cô, ngày của truyền thống tôn sư trọng đạo, truyền thống tốt đẹp đáng trân trọng và gìn giữ. Chúc Cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người!

Avatar

Nhân ngày 20-11 AT xin gửi tới các thầy các cô lời chúc tốt đẹp nhất. chúc các thầy cô hoàn thành nhiệm vụ cao cả của mình trong sự nghiệp trăm năm trồng người, trong công cuộc đổi mới của đất nước.

 

http://giaitri3g.mobi/sms/tin-nhan-chuc-mung-ngay-nha-giao-viet-nam.jpg

 

 
Gửi ý kiến

HÌNH ẢNH KỶ NIỆM

CẢNH ĐẸP