|
1. Ông Ditto là một trong những bệnh nhân đầu tiên tôi được chỉ định chăm sóc, khi ấy tôi mới tới nhận công tác và còn là một y tá trẻ trong chuyên khoa Lao của bệnh viện. Ông là một người Mỹ da đen có cha mẹ từng là nô lệ. Sinh ra tại New Orleans vào đúng thời điểm xảy ra cuộc nội chiến, chỉ một thời gian ngắn sau đó, ông rơi vào cảnh mồ côi. Giải phóng, ông được tự do, thoát khỏi thân phận nô lệ. Trừ thời gian phục vụ trong chiến tranh Mỹ - Tây Ban Nha, ông lay lắt sống qua ngày bằng những công việc vặt do bất cứ ai thuê. Ông lủi thủi cô độc trong một cái lán nhỏ mà người chủ cũ cho ở nhờ. Một vài năm trước, ông tới Louisville. Ông bị ốm suốt một thời gian dài và tới khi nhập viện thì căn bệnh lao của ông đã chuyển sang giai đoạn trầm trọng. Một chỗ nhiễm trùng lớn bị vỡ, dịch theo đó thoát ra ngoài.

Mùi hôi nồng nặc đó xộc vào mũi tôi ngay lần đầu tiên tôi bước vào phòng. Tôi rất muốn quay lưng bỏ chạy và có lẽ tôi đã làm thế nếu không bắt gặp một cái gì đó rất lạ trong đôi mắt của người đàn ông ấy, chính nó đã níu giữ bước chân tôi.
- Chào ông. Ông sẵn sàng cho việc vệ sinh buổi sáng chưa?
- À, tôi cũng không biết phải làm những gì nữa cô ạ. Nhưng nếu cô nghĩ là chúng cần thiết cho tôi thì tôi sẵn sàng rồi.
Tôi bắt đầu bằng việc tắm rửa và thay drap giường. Thân thể ông Ditto gầy rộc đến nỗi dường như tôi không còn cảm nhận được trọng lượng cơ thể ông khi tôi nhẹ nhàng nâng người ông dậy. Đôi mắt ông hiện rõ sự đau đớn nhưng ông không một lời ca thán.
Lúc ấy, tôi buồn nôn kinh khủng khi nhấc tấm đệm lót lên, nhưng một giọng nói nhỏ nhẹ bên tai đã ngăn tôi lại: “Cô ơi, tôi không biết làm sao cô có thể chịu đựng được trong khi chính tôi còn không thể chịu đựng nổi cơ thể mình”. Và rồi ông nhăn mặt lại một cách khôi hài khiến tôi phải bật cười. Thấy tôi cười, ông cũng cười theo. Chúng tôi bất giác nhìn nhau, một cảm giác ấm áp lạ thường bỗng len lỏi khắp phòng khiến bầu không khí dường như dịu xuống và vết thương của ông cũng bớt nhức nhối hơn. Từ đó, tôi không còn thấy bận lòng khi gặp gỡ người đàn ông này nữa. Tôi thay một tấm drap mới trắng tinh sạch sẽ và đắp nó ngang ngực ông Ditto. Gương mặt ông ánh lên nét vui tươi. “À, tôi cảm ơn cô nhiều lắm. Tôi thấy đỡ nhiều rồi, thật đấy”, ông nói, rồi nhấc cánh tay xương xẩu yếu đuối và run rẩy dò dẫm ngăn kéo trong cái bàn cạnh giường. Ông lấy ra một đồng xu sáng bóng và trao cho tôi:
- Nó chẳng đáng gì so với lòng tốt của cô, nhưng hôm nay quả là một ngày rất lạnh và tôi nghĩ một cốc cà phê nóng hổi có thể giúp cô thoải mái phần nào.
Khi ngăn kéo mở ra, tôi thấy trong đó có khoảng hai chục đồng xu. Đó là tất cả gia tài mà người đàn ông tội nghiệp này có được.
- Ồ không đâu, ông Ditto. Cháu không thể nhận được. Ông phải vất vả lắm mới có chúng mà. Niềm vui vụt tắt trong đôi mắt ông, ở đó chỉ còn lại vẻ đượm buồn. “Những ngày ấy còn dễ chịu hơn bây giờ”, ông nói.
Nhận ra nỗi tuyệt vọng đang nghẹn ứ trong giọng nói ông, tôi lập tức cảm thấy hối hận. Chỉ vì vô tình, tôi đã khiến ông có cảm giác rằng mình già nua, chẳng còn gì để cho và cũng chẳng thể làm gì ngoài việc ngồi chờ cái chết. Nghĩ vậy, tôi tìm cách “chữa cháy”:
- Ông biết đấy, cháu nghĩ là ông nói đúng. Cháu chẳng nghĩ nổi điều gì tốt hơn một cốc cà phê nóng lúc này.
Rồi tôi cầm lấy đồng xu từ tay ông. Gương mặt ông liền rạng rỡ trở lại.
2. Những ngày sau đó, ông Ditto yếu dần đi. Mỗi buổi sáng tôi giúp ông làm vệ sinh và trong lúc thực hiện, chúng tôi luôn cố gắng chia sẻ những câu chuyện nho nhỏ, hài hước. Mỗi sáng trước khi tôi rời khỏi phòng, người đàn ông này lại lấy ra một đồng xu và nói: “Nó chẳng đáng gì so với lòng tốt của cô”.
Nhìn những đồng xu ngày qua ngày cứ vơi dần, tôi thầm cầu nguyện ông sẽ sống lâu hơn. Lúc này, ông Ditto gần như không còn chút sức lực nào nữa, nhưng ông vẫn không quên đưa đồng xu cho tôi, ngay cả khi ông không thể nhấc nổi cánh tay mình nếu tôi không giúp đỡ.
Một ngày, thấy ông mệt nhọc lần tìm đồng xu cuối cùng trong ngăn kéo, tôi liền cầm tay chỉ cho ông, lòng cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Tôi nhìn ông, cố tìm trên gương mặt già nua ấy một dấu hiệu gì đó trước đồng tiền cuối cùng này. Nhưng ông không ý thức được điều đó nữa. Ông nhặt đồng xu đưa cho tôi và nở một nụ cười ngọt ngào như thường lệ kèm theo lời cảm ơn quen thuộc. Tôi nhận ra rằng ông đã mất dần ý thức - một dấu hiệu cho thấy cái chết đang gần kề. Ông chỉ còn ý thức được niềm vui khi chia sẻ với người khác, và một ý nghĩ chợt đến khiến tôi vui mừng: Những đồng xu trong ngăn kéo của ông sẽ vẫn còn đó. Thế rồi tôi lặng lẽ bỏ đồng xu trở lại góc ngăn kéo.
Ông sống được thêm 2 tuần nữa. Mỗi ngày, sau khi giúp ông làm vệ sinh rồi đặt ông nằm xuống chiếc giường sạch sẽ với tấm drap mới trắng tinh, ông lại thì thầm: “Cô đúng là một thiên thần. Đúng vậy đấy, cô chắc chắn là một thiên thần”. Những lúc như thế, tôi liền biết việc tiếp theo mình phải làm: Cầm tay ông trong lòng tay mình rồi hướng tới góc chiếc ngăn kéo. Mỗi ngày, ông đều đưa cho tôi một đồng xu. Và mỗi ngày, tôi lại ngầm bỏ đồng xu ấy trở lại.
3. Vào ngày cuối cùng, tôi mời linh mục đến. Ông nhẹ nhàng đọc Kinh Thánh chẳng khác nào người ta ru một đứa trẻ vào giấc ngủ êm ái... Khi vị linh mục đi rồi, tôi đứng lặng hồi lâu với đồng xu trong tay. Cuối cùng, tôi đặt nó vào giữa đống đồ đạc còn lại của ông Ditto rồi buộc tất cả chúng vào một bọc nhỏ và ghi tên ông lên đó. Sau đó tôi mang chúng tới văn phòng và gợi ý chuyển chúng tới cho vị linh mục.
Chiều muộn hôm ấy, ngay trước khi hết giờ làm việc, vị linh mục đến tìm tôi, nói: “Dường như ông Ditto đã để lại một gia tài nhỏ. Tôi nghĩ là ông ấy muốn cô giữ nó”. Ông lấy trong ví ra một đồng kẽm và đặt vào bàn tay tôi.
Nhìn đồng xu trong tay và nhớ lại ánh mắt ông Ditto, tôi chợt hiểu ý nghĩa món quà của ông ấy. Hết lần này tới lần khác, tôi đã nhận nó bằng tâm trạng buồn rầu thương cảm vì nghĩ rằng đó là thành quả chắt chiu cả đời nghèo khó của ông. Chỉ lần này, tôi mới nhận ra giá trị thực sự của nó: Nó chính là biểu tượng của niềm tin yêu trong cuộc sống.
Mọi buồn đau, tiếc nuối trong tôi chợt tan biến. Là một người đàn ông nhỏ bé tội nghiệp nhưng gia tài mà ông Ditto để lại lại hết sức lớn lao. Đó chính là sự nhẫn nại, đức tin và một trái tim giàu yêu thương.
|
Chỉ lần này, tôi mới nhận ra giá trị thực sự của nó: Nó chính là biểu tượng của niềm tin yêu trong cuộc sống.