|
|

“Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay ngập trời nắng ấm
Hạnh phúc như sương ban mai long lanh đậu cành lá thắm…”
Lời bài hát “cô đơn” của Nguyễn Ánh 9 là ngôn từ đẹp đẽ ca ngợi hạnh phúc. Những ngôn từ đẹp đẽ nhất trên thế gian này, có lẽ đều được dành để ngợi ca hạnh phúc. Cũng dễ hiểu, vì hạnh phúc khiến tâm hồn người ta nở hoa; và khi tâm hồn nở hoa, thì người ta muốn hát ca. Còn khi tâm hồn đang đầy những khổ đau, những tiếng hát cất lên từ đáy lòng của kẻ sầu muộn ấy cũng chỉ như một âm thanh xa vắng từ đâu đó vọng về.
Nhưng thường thì con người ta cũng cần những bí kíp để vượt qua khổ đau hơn là những áng văn chương ca ngợi hạnh phúc. Bởi hạnh phúc như một người đẹp rực rỡ và ngào ngạt hương thơm, kẻ mù lòa nhất cũng có thể dễ dàng nhận thấy và say đắm. Còn khi khổ đau, người ta như ngập trong bóng tối, người ta cần một bờ vai để bấu víu, một cánh tay dắt ra khỏi màn sương mờ mịt đó. Nhưng thường những kẻ đã vượt qua vùng tối đó không biết vì quá sợ hãi với màn đêm sau lưng mình hoặc quá vui mừng vì đã thoát ra khỏi đó mà chẳng thèm ngoái đầu lại mà chìa một cánh tay, để một dấu chân dẫn đường cho những đồng loại đang dò dẫm phía sau. Nên lúc nào cũng vậy, tìm một câu trả lời lúc khổ đau bao giờ cũng khó gấp ngàn lần tìm một người sẻ chia hạnh phúc…
Vậy thì, có lẽ ta cần phải học cách yêu những khổ đau, như luôn yêu hạnh phúc...
Tôi đã đọc được đoạn này trong cuốn sách tên: “Và khi tro bụi”:
“Khi đau thương xảy đến trong đời thật, người ta biết cái buốt của vết cắt trên da thịt, sự choáng váng ở bờ vực, màu đen mù lòa của sự suy sụp. Nhưng rồi với năm tháng, bóng tối không trở thành ánh sáng, nhưng nó loang vào trong màu thời gian. Thương đau biến thành nỗi buồn, và nỗi buồn gần với cái đẹp, cũng như hạnh phúc gần với cái đẹp. Từ lâu rồi người Hy Lạp đã xếp bi kịch vào một ngành mỹ thuật. Trong bất hạnh cũng có cái đẹp”
Thường khi đang chìm trong khổ đau, ta không nhận ra cái đẹp của nó. Giống như người đang đi trong màn sương chẳng bao giờ thấy cái lung linh của sương. Nhưng một khi nỗi đau dần loang vào trong màu thời gian, quay đầu nhìn lại, bạn sẽ cảm thấy vui mừng. Vì ít nhất, khi nhắm mắt xuôi tay lìa khỏi cõi đời này, bạn cũng đã một lần biết thế nào là cô đơn, một lần biết thế nào là gục ngã trong đau đớn, một lần biết thế nào là yêu mà không được đáp trả … Bạn có vui không, nếu bạn đi qua cõi đời này bằng những cảm xúc nhàn nhạt, không màu sắc. Vì vậy, thay vì oán trách những khổ đau, hãy học cách nhận ra cái đẹp của nó. Vì cuộc đời cũng như một bức tranh vậy, vẻ đẹp của những gam màu sáng sẽ không thể bật lên nếu không có những gam màu tối.
Một khi đã nhận ra cái đẹp của khổ đau, bạn sẽ yêu nó, sẽ có thể gặm nhấm nó như thưởng thức cái vị đăng đắng của một thanh chocolate đắng. Và thậm chí là, bạn đùa chơi với nó. Vì trong bất hạnh cũng có cái đẹp, nên hãy đón nhận bất hạnh như đón nhận một cuộc chơi. Cô đơn chơi. Buồn chơi. Đau đớn chơi. Mệt chơi. Ừ, nếu khổ đau đến với ta, hãy bắt nó làm ta vui vậy! Tự dặn mình phải biết cách sống chung, và biết yêu cả những khổ đau!
internet
Ý KIẾN MỚI NHẤT