Cây gửi lá, lá gửi hoa, hoa gửi đồng nội
Gió ơi hãy thì thầm khe khẽ
Mang hoa này hòa quyện với trời xanh
Lời nguyện cầu dù có mong manh
Cũng xin anh và trời xanh chứng dám
...
Trần Việt Anh cùng với Ngô Đồng về thăm Bắc Giang, thăm trung tâm trẻ em khuyết tật tỉnh, thăm tôi vào 1 buổi sáng đẹp trời. Thú thực là tôi rất ấn tượng với bạn ấy, 1 chàng trai trẻ, nói năng cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. Gặp nhau lần đầu tiên, cũng vội vàng, chưa cả kịp ăn với nhau bữa cơm bụi, nhưng tôi tin bạn ấy. Bất ngờ hơn nữa là bạn ấy nói là làm ngay, vài ngày sau bạn ấy đã...

"
Cô nghĩ về nỗi cô đơn của một số nguyên tố là mình, cô thấy cuộc đời mình cứ nghiêng nhiều quá… biết bao giờ mới bằng?
"
Mộc Diệp Tử
Cô không có nhiều nỗi sợ hãi, nhưng những nỗi sợ của cô thường tách biệt và gắn với cô đơn nhiều hơn thì phải. Chung quy lại, cả cuộc đời cô, vì cô đơn mà chọn lựa, cũng vì cô đơn mà gồng mình bất chấp đến ngoan cố. Cô vừa yêu mà vừa sợ nỗi cô đơn của...
Em đã từng rất hạnh phúc khi anh nói: “Anh sẽ không bao giờ ngừng yêu em”. Trái tim em như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực vì vui sướng, em đã cố không để nước mắt rơi, sợ anh lại nghĩ em yếu đuối và thật giống con nít. Và giá như, điều anh nói sẽ đi theo em tới suốt cuộc đời.
Đừng bao giờ nói với em câu “Không bao giờ” anh nhé, bởi đó là điều quá xa xỉ trong tình yêu. ...

Em sợ mùa đông vì những cơn gió đêm lạnh lẽo len lỏi qua từng ngóc ngách, đập vào những cành cây vốn đã khẳng khiu vì giá rét. Em cũng sợ cái lạnh tê cóng khi bàn tay nhỏ không có đôi tay anh sưởi ấm. Em sợ chỉ một mình lẻ bước trên con đường heo hút đầy gió lạnh. Em sợ, rất sợ cái cảm giác cô đơn ấy.
Hãy nắm tay em đi anh! Cho em thấy mình được chở che vỗ về, thấy đông này...
Một ngày tất bật với cuộc sống, ta trở về nhà buông người trên chiếc ghế với hơi thở dài mỏi mệt. Những “tiếng nấc” của chiếc đồng hồ treo tường trôi qua. Có bao giờ ta giật mình, ý thức rằng mình đã đánh mất, hụt hẫng một cái gì đó trong cuộc sống không? Cuộc sống thường nhật cuốn chúng ta theo như những vòng xe. Cũng như những buổi chiều đi về nhà với khuôn mặt căng thẳng, mệt mỏi, vẫn những âm thanh của chiếc đồng...
Nắm lấy tay em và đừng bao giờ buông ra trước nhé!
Hãy cứ để những ngón tay em nằm im trong lòng bàn tay anh ấm áp khi anh dắt em qua đường. Để em biết rằng khi tay anh còn nắm lấy tay em thì anh sẽ chẳng bao giờ cho phép bất kì hiểm nguy nào rình rập xung quanh em. Để em biết rằng khi những ngón tay của mình còn đan vào nhau thì em vẫn được an toàn một cách tuyệt đối.
...

Gió lật thổi từng lọn tóc trên đôi vai nhỏ, đôi bàn chân trần dẫm trên triền cát ẩm ướt lạnh, lòng không suy tưởng tôi đếm bước trên bờ biển mênh mông bát ngát. Đã quá lâu rồi mới có dịp trở lại thăm, ngàn năm biển vẫn vỗ sóng hát bài hát như trường ca muôn thủa ...
Tôi sợ khi gần biển, sợ cái mênh mông nơi đây, sợ khi làn nước cuốn mình ra xa khơi, sợ kí ức cũ trở lại trong hồn cồn cào...

Tháng tám về...Tiết trời khô hanh vẫn còn, nhưng lại có những cơn mưa bất chợt, nhiệt độ vẫn chưa giảm đi bởi mùa Thu mới lặng lẽ đến thôi mà, nhẹ nhàng đến. Vừa bước qua một tuần mưa gió, một vài ngày nắng hong khô kỷ niệm, và dường như sắp có thêm những trận mưa khác nữa. So với những ngày tháng oi bức đã qua, người ta thấy dễ chịu hơn, nhẹ nhàng hơn, thanh thản… vui vui. Mùa Hạ đi ...

">
Ô hay, thu đã trở về
Trên cành mùa hạ, tiếng ve tắt dần...
Tháng tám mùa thu. Ai đó lang thang trên những con phố chỉ để tận hưởng cái khoảnh khắc giao thoa giữa hai mùa của đất trời. Có kẻ còn cuộn tròn ngái ngủ rồi cứ ngờ ngợ như không phải, rùng mình khi cơn gió lạnh thoảng qua, đưa tay kéo tấm chăn mỏng, và nuối tiếc nhận ra thu đã kề bên. Ai kia hối hả với công việc, rồi tặc lưỡi: “nhanh...

Anh xuất hiện trên ngưỡng cửa nhà em, bất ngờ và sáng rực, như một vì thiên sứ. Chiếc áo khoác trên vai, chiếc va li trĩu nặng. Có một chiếc lá úa vàng bám hờ hững trên vai áo anh. Ngoài kia, trời vừa mới vào thu. Hương thu theo anh vào nhà em, vào đời em. Phút giây anh đưa mắt nhìn em, phút giây mắt chúng mình hội ngộ, em biết anh chính là định mệnh của đời em. Định mệnh ấy...

Hãy sống chậm lại để lắng nghe và cảm nhận…
Cuộc sống là vô vàn những mảng màu lắp ghép, những cung bậc cảm xúc như nối tiếp nhau: buồn, vui, hạnh phúc, chán nản, thất vọng, vui tươi, xót xa… của hàng loạt số phận. Những niềm vui nho nhỏ, những nỗi buồn man mác tiếp nối nhau, đan xen... Và đôi khi, ta vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống và lãng quên những điều bình dị vốn rất quen thuộc xung...

Cho em được nhớ những giọt nước mắt cô độc của màn đêm, nhớ nhiều thêm nữa những cơn mưa buồn chạy dọc tình yêu của hai đứa… Nhớ những vô tâm, những hẫng hụt, những oán trách...
Cho em được nhớ anh thêm lần nữa, chỉ nốt lần này nữa thôi…
Cho em được nhớ mùi hương thoang thoảng trên áo anh, cái mùi hương lúc còn yêu em vẫn thường hay tựa đầu vào và hít đầy một lần thở, rồi xuýt xoa rằng “anh thơm quá”...
"
Mỗi clip với cách thức thể hiện, nội dung, thông điệp khác nhau, nhưng tất cả đều xuất phát từ tình yêu của người con dành cho mẹ. Và chính sự chân thanh đó đãchạm vào trái tim mỗi người.
"
Theo quan niệm phương Tây, chủ nhật tuần này sẽ là Ngày của mẹ (ngày chủ nhật thứ 2 trong tháng năm). Trong những năm gần đây, quan niệm này cũng đã được các bạn trẻ Việt Nam đón nhận, trở thành một khoảng thời gian để teen bày tỏ...
Biển chiều nay xôn sao đến lạ. Ngày đang khép vội ánh sáng nơi góc trời đỏ tía. Trên không trung, mây đang vồn vã khéo nhau cuối ngày tắt nắng, từng đàn chim xòe cánh mãi bay về tổ. Mọi thứ nhanh đến kỳ lạ trong một chiều hoàng hôn rực rỡ. Dưới những lớp sóng bạc, biển đang ồn ào thứ âm thanh của những nỗi nhớ, của sự đợi chờ.
Một ngày trở nên buồn đến vô cùng ấy là khi em rời xa tôi. Một cách...

Ai cũng biết “Lá diêu bông” chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của nhà thơ huê tình xứ Kinh Bắc. Nhưng trong tâm thức mọi người, dường như đều tin có cái “Lá diêu bông” thật, gắn với mối tình thơ dại của cậu bé Hoàng Cầm 12 tuổi. Và xung quanh cái “Lá diêu bông” ấy đã có nhiều câu chuyện thú vị về thi sĩ Hoàng Cầm.
Câu chuyện của 71 năm về trước...
Đó là vào dịp lễ Giáng sinh năm 1934, cậu học...

Bởi vì cuộc sống là một cuốn phim, có vui, có buồn, có cao trào, có hạnh phúc cũng như nỗi đau.
Tuổi thơ con phải học đi, học nói, lớn thêm chút nữa con phải học chữ, học đánh vần rồi thời gian qua đi, con phải học nói tiếng cảm ơn và xin lỗi với mọi người xung quanh… Rất nhiều điều cần phải học trước khi con bước ra đời và có những bài học, xin cha đừng bao giờ quên, bởi...

Ước gì… tựa như một cơn gió
Cơn mưa đêm qua khiến tôi thức giấc, cuộn mình trong chăn mà không tài nào ngủ được... Có lẽ đây là ngày đặc biệt của tôi nên mọi thứ diễn ra lúc ấy thật khác lạ... Một chút yên tĩnh, phố xá lúc này bình yên đến lạ kỳ. Vâng, hôm nay là ngày sinh nhật chính của tôi, ngày mà mẹ đã mang tôi đến với thế gian này. Tuy nhiên, tôi vẫn để nó trôi qua một cách nhẹ nhàng...
Ý KIẾN MỚI NHẤT